Sau khi trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn. Thầy trò Đường Tăng cũng đến được đất Phật để thỉnh Kinh. Mấy anh em hồ hởi vào gặp Như Lai.
Như Lai: - Các chú có mang theo USB không đấy?
Đường Tăng: - Sặc…
Như Lai: - Thế ổ cứng di động thì sao?
Đường Tăng: - …
Như Lai: - Thôi điện thoại cũng được.
Đường Tăng: - Bọn em toàn dùng Nokia 1100!
Như Lai: - Thôi các chú về đi anh gửi qua Skype cho.Quay mặt đi, Đường Tăng lẩm bẩm: - Biết thế này bố đến tận đây làm gì? Tiếng Như Lai vọng theo: - Chú tưởng add nick anh dễ lắm sao???
khửa khửa khửa
March 2009
26 posts
Chia sẻ với mọi người 1 chút trải nghiệm của tôi về vấn đề tiết thực.
Tiết thực khác với nhịn ăn, tiệt thực. Tiết thực là giảm 1 cách tối đa các chất tinh bột, protein, carbon-hidrat.
Vậy nó có tác dụng gì ?
Cơ thể để có năng lượng duy trì cho hoạt động hàng ngày, thì phải liên tục đốt năng lượng từ tinh bột và các axit-amin. Vậy khi không còn tinh bột vào người ?? Cơ thể sẽ tìm đến kho dự trữ : Chính là lượng mỡ trong cơ thể.
Và chúng ta cũng biết rằng, mỡ trong cơ thể tích tụ nhiều chất độc hại từ thực phẩm, môi trường, và đó là 1 trong những nguyên nhân gây ra bệnh tật. Vậy, theo lý thuyết, thì tiết thực giúp chúng ta bỏ được 1 phần lượng mỡ + chất độc trong cơ thể, bong các chất bẩn + độc hại lâu ngày trên thành dạ dày, thành ruột, các nội tạng được tẩy rửa (gan, thận, mật ..). Và theo phương đông, thì cơ thể sẽ tự cân bằng, hòa hợp với thiên nhiên, cùng rung động chuyển biến theo năng lượng của thiên nhiên, của từ trường trái đất, làm cảm nhận cơ thể tốt hơn, sống vui vẻ và tinh thần thoải mái hơn.
Trên đây là 1 mớ lý thuyết, nói chung là xám xịt. Chỉ có cây đời vẫn mãi xanh tươi. Vì vậy 8 ngày trước, tôi đã quyết định thực nghiệm : Đem bản thân ra để kiểm tra. Quyết định tiết thực trong 9 ngày.
Vậy tôi mong muốn được gì ?
1. Rèn luyện nghị lực, và ý chí của cá nhân.
2. Thử nghiệm các biến đổi của cơ thể, xem thực hư tốt xấu ra sao.
3. Lắng nghe vận động của cơ thể, và thiên nhiên.
4. Tìm hiểu về 1 môn khoa học mới - Cảm xạ học.
Và tôi hi vọng như lý thuyết đưa ra
5. Cân bằng cơ thể, khỏe mạnh.
6. Hòa hợp với thiên nhiên.
7. Giải bỏ stress, tinh thần thoải mái, vui tươi.
8. 1 số khả năng gì đó chưa cụ thể được
Vậy tôi đã làm gì ? Tại thời điểm này là tròn 8 ngày tôi tiết thực. 2 ngày đầu, tôi chỉ ăn 1 củ khoai nhỏ + 1 li chanh muối. Từ ngày thứ 3 trở đi, chỉ nước lọc. Mỗi ngày gần 1.5 lít nước lọc kèm theo một số phương pháp tập luyện riêng.
2 ngày đầu, thật sự khó chịu khi mà bụng đói cồn cào, cơ thể phản ứng đòi ăn. Sang ngày thứ 3 đến ngày thứ 5, còn khủng khiếp hơn khi toàn bộ bề mặt da của cơ thể liên tục tiết ra các chất bẩn, bốc mùi. Chỉ nửa ngày là cảm thấy người rất bẩn, hơi thở thối, đi vệ sinh mùi nồng nặc…
Tôi đã tưởng rằng không chịu được.
Đến ngày thứ 6, cơ thể biến chuyển dần dần, đỡ ra các chất bẩn, người nhẹ nhõm. Đặc biệt, cảm nhận được 1 chút về các rung động vô thức của cơ thể.
Ngày thứ 7, bị viêm họng, thần sắc tụt hẳn, sốt nhẹ. Nhưng chỉ 1 ngày sau thấy cơ thể lại lấy lại đc trạng thái bình thường.
Kết thúc ngày mai là kết thúc 9 ngày tiết thực, tôi rất bất ngờ về nghị lực của con người, cũng như những điều kì lạ của cơ thể.
Trong những ngày vừa qua, tôi tìm hiểu khá nhiều về sự vận động và cân bằng của thiên nhiên, các quy luật sống… với 1 chút hơi hướng của phật pháp.
Người xưa đã có câu “Thuận thiên dã tồn, nghịch thiên dã vong.” Thế nào là thuận thiên? Thuận thiên là thuận thiên nhiên, là hoà thiên nhiên. Định lý của thiên nhiên vốn là như thế.
Phật nói rằng : muôn loài vạn vật trong đó có loài người. Nếu hoà nhịp với thiên nhiên thì tồn tại lâu dài, còn trái lại thì sẽ bị đào thải. Những chất sống trong con người chúng ta đang bị thoái hoá bởi chính chúng ta, từ những thực phẩm vào cơ thể, cách sinh hoạt vô điều độ … cho nên con người đang sống nghịch thiên nhiên. Nếu ngẫm nghĩ và kể ra thì có rất rất nhiều chuyện nghịch thiên nhiên.
Tôi tìm hiểu, như một đứa trẻ tò mò về những bí ẩn, những quy luật chuyển động của cơ thể, của thiên nhiên.
* Thứ nhất: Hòa hợp về cách đi
Con người mới sinh ra chưa biết đi, gần một năm sau nhờ có người lớn tập từng bước. Nhưng khổ nỗi, gặp phải toàn các vị “Huấn luyện viên” không hiểu gì về đạo thiên nhiên, nên đa phần đã tập đứa bé đi sai phương pháp.
Nhẹ nhàng vững bước khoan thai
Bước đi quí tướng trong ngoài bình yên
Mỗi nhịp bước theo dòng thiền
Sáu căn tám thức đóng duyên mới là…
Hãy tập, hãy luyện và hãy đi rất nhẹ nhàng, nhưng rất vững chắc và khoan thai. mỗi bước đi không những chỉ bình yên ở bề ngoài mà bình yên từ nơi chính trong lòng. Mỗi bước đi hoà nhịp theo hơi thở, mỗi bước có sự cảm nhận về chuyển động, mỗi bước đi là mỗi định lực toát ra sự bình lặng và hiền dịu kiên thường. Có nghĩa là gì ? Sách phật có ghi: Khi chân giơ lên, tám thức sáu căn đều rõ biết. Khi chân chạm đất, cả sáu thức mắt- tai- mũi- lưỡi- thân- miệng và ý đều biết rõ ràng chân đã chạm đất một cách khoan thai, nhẹ nhàng, vững chắc và bình yên.
* Thứ hai: Luyện cách đứng.
Đi tuy khó, nhưng dễ luyện hơn đứng. Muốn làm một người lính việc trước tiên phải tập đi, tập đứng. (Bước đều bước- Đứng lại đứng)Cho nên cái muốn vẫn ở địa hạt lý thuyết, địa hạt ảo tưởng, nó biến như bọt xà phòng.
Đứng vững trên hai chân
Trụ chịu cả toàn thân
Hùng vĩ như hộ pháp
Khoan thai tựa tiên thần.
Thần và Tiên ở trên trời, ở trên núi, ta chưa được mục kích. Nhưng tối thiểu chúng ta ai ai cũng được diện kiến một lần đối với các vị giả thần tiên nơi phim ảnh. Cũng là đứng, nhưng tại sao các vị nghệ sĩ giả thần tiên đứng thì chúng ta muốn xem, ai cũng phải mất tiền để được xem cái bộ đứng khoan thai ấy. Ta cũng là người như họ, vậy tại sao ta đứng chẳng ai chịu xem? Chẳng những không chịu xem mà còn đôi lúc thấy ta đứng còn có người ghét, có khi còn chửi mắng, đứng vô duyên, đứng lù lù một đống… Đứng khoan thai tựa Thiên thần thì dễ hiểu, đứng hùng vĩ như hộ pháp thì chúng ta hãy nhìn kỹ tượng Đức Hộ Pháp các Đền, Chùa nào cũng có thờ. Tượng mặc dù không cử động vì bằng cốt gỗ, hoặc xi măng, hoặc bằng đồng… nhưng khi nhìn thấy thì ai ai cũng kính nể, có khi phải kính phục bởi bộ đứng uy nghi, hùng vĩ. Muốn tư thế đứng được hùng vĩ, được khoan thai, nhờ gì? Nhờ đứng vững trên hai chân và trụ chịu cả toàn thân. Vậy tiếp theo, hãy tập đứng đúng quy cách.
* Thứ ba: Luyện cách nằm.
Nằm lại còn khó hơn đứng. Có nhiều con vật vừa mới sinh đã biết đi. Con người tuy là hơn loài vật, nhưng điểm này lại thua xa. Sinh ra phải nằm gần cả năm, nằm lâu quá, nên người lớn chẳng bận tâm chăm sóc; mà có quan tâm, cũng chẳng cách nào tập nằm cho đúng quy cách, chẳng biết tập nằm cách nào cho hợp với thiên nhiên.
Nằm sấp loài súc sanh
Co ro là tôm tép
Nghiêng phải thế tuyệt đẹp
Thoải mái tròn tinh anh
Tại sao không nằm nghiêng phía trái, mà bắt buộc phải nằm nghiêng phía phải? Vì quả tim con người nằm ở phía trái, nằm nghiêng trái, khi ngủ quên làm nghẹn tim, trở ngại sự tuần hoàn; nhiều bệnh phát sinh vì do ngủ nghiêng phía trái. Nằm nghiêng phía trái đã nguy hiểm như thế, thì việc nằm sấp hoặc nằm cong, co ro cuốn tròn người nhất là ở những xứ lạnh, thiếu chăn mền nên phải cuốn tròn, hai cách nằm này vô cùng nguy hiểm.
Chẳng những nghịch thiên nhiên, mà còn tự hại mình. Ngủ thoải mái tuy khó, nhưng cũng nhiều người tập luyện được. Ngủ giữ cho tròn tinh anh mới khó luyện tập. Các ảnh Đức phật nằm, lúc nào cũng nằm nghiêng phía phải rất thoải mái. Nhìn thấy Đức Phật nằm như mỉm cười, tròn tinh anh.
* Thứ tư: Luyện cách ngồi
Nằm khó tập luyện, ngồi lại còn khó hơn. Theo tài liệu Cơ thể học và Y học diễn tả cách ngồi đúng qui pháp giúp ích con người, chẳng những khoẻ mạnh mà lại còn thông minh. Chào đời, con người nằm lâu quá, cho nên khi mới tập ngồi, cha mẹ và mọi người quá vui mừng, nên chẳng ai tập luyện cho trẻ con ngồi đúng cách. Vì thế, từ đó quen ngồi bạ, nghịch thiên nhiên.
Thoáng trông như tượng đá
Nhìn kỹ sang tựa vua
Tư thế ngồi thong thả
Lưng thẳng, hai mông vừa.
Không chỉ những lúc nghiêm túc, mà bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, gặp trường hợp nào, khi ngồi bắt buộc phải tập luyện đúng qui pháp “Lưng thẳng, hai mông bằng nhau”, nghĩa là không nặng, nghiêng lệch mông trái hoặc mông phải. Khi hai mông ngồi bằng nhau, việc tiếp theo là giữ tư thế ngồi rất thong thả, không gượng ép, không vội vàng, không nhúc nhích, không nhí nha nhí nhổm, nghiêng ngả bên phải bên trái hoặc chồm về phía trước, chéo ngoảy về sau. Phải ngồi đúng tư thế bắt buộc “Lưng thẳng”. Thẳng đến mức độ người khác nhìn vào tưởng pho tượng đá. Nhưng không phải ngồi chết đơ, cứng đờ như pho tượng đá, mà phải ngồi trong tư thế sang trọng, linh động, uy nghiêm như tư thế của một vị vua ngồi. Điểm ngồi này rất cần cho các bậc thầy cô giáo khi ngồi trước mặt sinh viên, học sinh; nhất là các vị chủ trì, chủ toạ các buổi hội, các buổi họp. Nhìn tư thế ngồi, ai tinh mắt là có thể là có thể đánh giá phẩm cách của người đang ngồi trước mặt mình.
* Thứ năm: Luyện cách ngủ.
Ngủ lại khó hơn ngồi. Có nhiều người chế diễu rằng: “Con người ai mà không biết ngủ, sao lại bảo rằng khó?” Vâng! nếu ngủ thông thường như tất cả mọi người thì quá dễ.Nhưng ngủ theo thiên nhiên thì khó lắm, phải dầy công tập luyện mới được.
Lúc ngủ y như tham thiền
Sáu căn, tám thức bình yên hiệp hoà
Ngủ tuy ít từ trường xa
Nghiến răng mà ngáy, mớ la xin dừng!
Lúc ngủ chẳng những nằm nghiêng phía mặt, mà phải ngủ như trạng thái lúc đang tham thiền. Chẳng những chỉ có sáu căn là mắt-tai-mũi- lưỡi-thân- miệng và ý mà phải cả tám thức- tức là sáu căn hoà nhập bình yên. Và chẳng những chỉ bình yên, chỉ hợp với nhau, mà cần phải hoà. Giấc ngủ bình yên, hợp sáu căn, hoà tám thức, cho nên không bị rơi vào trạng thái nghiến răng, mê ngáy, mớ la… Một giấc ngủ yên lành gọi là ngủ ngon. Nhờ ngủ ngon, nhờ ngủ yên giấc, cho nên nhiều người mỗĩ đêm ngủ rất ít giờ vậy mà vẫn minh mẫn, vẫn thông thái, vẫn khỏe vui- ấy là nhờ khi ngủ từ trường phóng xa. Ngủ tuy ít, từ trường xa. Đây chỉ mới ghi đại cương về cách tập ngủ. Nếu nói cho đủ về sự an lành cho một giấc ngủ, đòi hỏi phải hội đủ rất nhiều nhân tố: nào là chỗ, nơi, màu sắc, không khí, âm thanh, ánh sáng, phương hướng, mùi vị, những vật dụng cần trước khi ngủ, trong giấc ngủ, sau giấc ngủ, sự bảo vệ an toàn cho giấc ngủ, những hình ảnh, những gợi ý, kể cả sự ăn uống; quần áo, chăn mền, nụ cười, niềm khích lệ…nghĩa là có nhiều nhân tố để trợ duyên cho một giấc ngủ tốt, giấc ngủ lý tưởng nhất của con người.
* Thứ sáu: Luyện cách thức
Vâng, thức thì có gì phải luyện, nhưng vậy mà có đó. Việc điều khiển thức giấc, muốn thức mấy giờ thức đúng mấy giờ, không cần đồng hồ báo thức, đó mới là việc khó. Nhưng nếu không tập luyện để điều khiển sự thức ngủ của chính mình thì xin người sẽ khó được thoải mái hòa hợp. Con người muốn tập luyện, đạt được các giá trị khác thì mình phải tự điều khiển được chính mình. Mà việc điều khiển sự thức ngủ không được thì không mong gì đạt được các thứ khác.
Thức giấc trước ánh bình minh
Nửa khuya tĩnh toạ tam linh mới tròn
Thức- thức nhạy, ngủ- ngủ ngon
Chính mình khai mở điểm son cho mình
Người tu luyện mà không thức giấc trước ánh bình minh thì tất cả các pháp khác xem như vứt đi. Các chùa, các nhà thờ, các thánh thất đều thức giấc công phu tu niệm vào lúc 4 giờ sáng. Các nơi công sở, các ngành thương mại, học sinh sinh viên cũng sinh hoạt vào buổi sáng sớm, nên việc thức giấc trước ánh bình minh đa phần thực hiện rất dễ dàng. Việc nửa khuya tĩnh toạ, ấy mới thực là khó! Có người thức đến 11 giờ khuya, rồi tiếp tục tĩnh toạ. Thức như vậy là sai phương pháp. Phải ngủ đúng 12 giờ hoặc 1 giờ sáng mới thức dậy tĩnh toạ. Nếu từ 8- 9 giờ còn ồn ào, nóng nực chưa ngủ được thì 10 giờ hoặc 10h30 phải ngủ để đến 12 h30 hoặc 1h thức giấc tĩnh toạ. Giờ này trời đất trong lành, môi sinh tốt, từ trường tốt, áp suất không khí tốt (nhất điểm dương sanh). Tĩnh toạ một tiếng đồng hồ vào giữa khuya kết quả bằng bốn tiếng đồng hồ vào những giờ khác. Nhạy thức, ngủ ngon- tức là rất dễ, rất tỉnh, ngủ rất say, rất bình lặng.
* Thứ bảy: Luyện cách ăn
Khi còn bé, lúc ăn phải có người đút mớm, dần dần ăn bốc. Lớn biết đi biết chạy, ăn bằng muỗng nĩa. Mãi đến lúc biết nói mới dùng cả đũa lẫn muỗng nĩa. Tuy đã biết cách cầm đũa, gắp thức ăn đưa vào miệng, nhưng kỳ thực cũng ít ai ăn đúng cách.
Hãy ăn như thức uống
Và uống như thức ăn
Bớt dùng hương động vật
Âm dương mới quân bằng
Chúng tai đa phần quan niệm sai lầm rằng ăn nhiều thịt là tốt. Đến nay, Khoa học và Y học mới phát hiện rằng: trong thịt loài động vật bốn chân chứa nhiều độc tố, nói cách khác là chứa nhiều âm tử.
Giáo sư Michio Kushi phát minh phương pháp chữa bệnh ung thư, phương pháp này gọi là Macrobiotique. Người mắc bệnh ung thư nặng, giới Y khoa đã khoanh tay, nếu chịu chữa trị theo phương pháp Macrobiotique là nhịn ăn thịt loài động vật có vú thì bệnh ung thư tự giảm, bất cứ là loại ung thư gì; một phương pháp hiệu nghiệm như thần. Sự việc này làm điên đầu giới đại học Y khoa Âu Mỹ. Tháng 8 năm 1982, báo chí và các đài phát thanh khắp thế giới đã phổ biến sâu rộng, sự kiện đã làm sôi động dư luận khắp thế giới kéo dài ba bốn tháng. Có những tờ báo đăng cả tám trang như tờ Life. Ngày nay, các nước Âu Mỹ đang thẩm sâu phương pháp bớt ăn thịt loài động vật có vú để tránh bệnh ung thư. Và ai có bệnh ung thư, bác sĩ (đa phần) khuyên không nên ăn thịt loài động vật có vú (4 chân)
“Bớt dùng hương động vật
Âm dương mới quân bình”
“Hãy nhai nhuyễn thành nước rồi mới nuốt” Nhai kỹ, nhai nhỏ, nhai nhuyễn vẫn chưa đúng pháp, mà còn phải nhai thức ăn thành nước rồi mới nuốt. “Ăn như uống!”. Trái lại, khi uống thì phải nhào luyện sao cho nước đặc lại rồi mới nuốt. Ngoài sự luyện tập ăn như thức uống, ta cần phải luyện tập về cách ăn rất nhiều như là: khi ăn không được nói chuyện, không được nhai nhồm nhoàm, không ăn bốc, ăn tham, ăn ngốn, không gây thành tiếng nhai cũng không được húp canh rồn rột. Khi ăn không được đùa vợt hoặc tranh cãi, nhất là không được ẩu đả nhau trong giờ ăn- chỉ có giống chó giành xương nó mới cắn nhau vào giờ ăn. “Trời đánh tránh bữa ăn”. Những người ăn uống, đúng nếp, văn minh: ăn uống đúng văn hoá, nhìn thấy đã lịch duyệt. Nếu có chuyện gì không ổn định, thì chờ ăn xong sẽ giải quyết. Không nên dằn mâm ném bát, không được đá đổ mâm ăn, đập bát, đập tô, cãi vã, chửi bới, mắng nhiếc, chê dở, chê hôi trong lúc đang ăn. Lại một điều tối kỵ ngăn cấm chúng ta không được vừa ăn vừa thảo luận việc đã làm, việc sắp làm. Không được vừa ăn vừa lo nghĩ tính toán công kia việc nọ. Nhất là không được chan lệ (khóc) thay canh. Nơi dành riêng dọn bữa ăn phải trang trọng, hợp vệ sinh, thoáng khí, phải có mâm hoặc bàn, có ghế hoặc đòn ngồi. Các bữa tiệc vui, giỗ chạp lại càng phải chu đáo và trịnh trọng. Trước khi ăn phải rửa tay, ăn xong phải chờ người bên cạnh cùng đứng dậy. Nếu có việc cần đi trước, thì phải xin lỗi người còn lại.
* Thứ tám: Luyện cách uống.
Nhiều người nói rằng: Ăn đúng cách rất khó, cần phải tập luyện. Còn uống thì cần gì phải tập luyện. Quan niệm như thế rất sai lầm, bởi vì trong phép xử thế, chỉ nhìn thấy người đối diện bưng tách nước uống là đã đánh giá được phẩm cách người ấy thuộc hạng nào. Cũng thì uống nhiều, nhưng người đời tặng cho danh từ rất thanh lịch: “Uống như rồng lấy nước” và cũng thì uống nhiều lại bị người đời giáng cho một câu: “Uống như trâu uống” (ngưu ẩm). Vậy thì uống khó hơn ăn. Khỏi cần nghiên cứu Sử học, Cổ học, Văn học mất nhiều công sức. Ta chỉ đi vào cửa hàng ăn uống hoặc nhìn vào các chai chất uống, ta đã hiểu trình độ dân trí của quốc gia ấy, của tỉnh huyện ấy, biết luôn cả khả năng giáo dục nơi ấy. Đứng về mặt Y học và Đạo học thì cách uống rất nhiều công phu tập luyện, nhưng muốn luyện đến phần cao thì trước nhất phải tập luyện phần sơ đẳng.
Ai ơi chớ uống vội vàng
Nuốt nhanh thiếu chất cường toan hại tỳ
Hớp từng hớp nhỏ tí ti
Háo ăn, gấp uống hiếm nguy khôn lường.
Uống như thức ăn là ngậm nước vào chớ nuốt liền, phải chuyển xoay miệng hoặc súc súc để chờ nước miếng ra nhiều, hoà lẫn nước miếng với nước, khiến cho ngụm nước hơi quánh đặc rồi mới nuốt. Chất “cường toan” tức là nước miếng. Muốn nước miếng đủ hòa với nước thì phải hớp từng hớp nhỏ nước rất ít. Tập luyện giai đoạn đầu thành công sẽ chuyển sang các giai đoạn tiếp theo.
* Thứ chín: Luyện cách rửa
Rửa gồm có rửa mặt, rửa chân, rửa tay, rửa các phần sau khi đại tiểu tiện. Nghe qua rất dễ, nhưng thực hành rất khó. Trước nhất, tập luyện rửa mặt. Đa phần sáng dậy hoặc trưa, chỉ xối nước vào tay rồi rửa lên mặt. Người nào kỹ thì nhúng khăn lau chà xát vào mặt. Rửa như thế là sai phương pháp.
Sáng sớm ngâm mặt thau, bồn
Trước khi đi ngủ nước hôn chân mình
Giữ đều :”Thân thể đẹp xinh”
Vệ sinh rửa sạch lợi mình xiết bao
Phải có một cái chậu múc gần đầy nước, ngụp mặt vào chậu, khiến cho nước “ngâm” đầy cả mặt, đầy đến giáp tai (đến thuỳ châu), nín hơi ngâm mặt vào chậu nước, nín hơi như vậy ít nhất là 3 lần, sau đó mới dùng khăn chà rửa. Trước khi đi ngủ phải rửa chân. không phải xối nước lấy lệ, xối nước cho mát chân, mà phải ngồi lên đòn ngồi, ngâm chân vào chậu hoặc vào bồn, dùng khăn chà xát toàn bàn chân, các kẽ ngón chân, nhất là nơi lòng bàn chân. Tại huyệt Dũng tuyên lại cần phải chà kỹ, chà “thật sạch”. Ngâm chân vào chậu ngập nước, cho nên gọi là “nước hôn chân mình”. Giữ đều rửa chân mỗi tối, ngâm mặt rửa mặt mỗi sáng, một thời gian không lâu, thân thể tự nhiên hảo tướng, “Đẹp xinh”
“Còn cha gót đỏ như son
Mai sau cha mất gót con như chì” (Ca dao)
Chẳng những chỉ giữ rửa mặt, rửa tay chân mà việc quan trọng nhất là sau khi đi tiêu, đi tiểu, phải dùng xà phòng và nước sạch rửa kỹ toàn bộ phận tiêu hoặc tiểu. Không nên sử dụng giấy bẩn thỉu dùng vào việc tiêu tiểu dễ nhiễm trùng. Khi đi vệ sinh, tức là tiêu tiểu xong, phải rửa thật sạch thì sự lợi ích cho chính mình không thể kể hết nhất là trừ được bệnh nhiễm trùng đường ruột và bệnh ung thư. Nữ giới nên thận trọng và không quên điểm này.
* Thứ 10: Luyện cách tắm.
Loài người sở dĩ thông minh hơn loài vật có nhiều điểm, trong đó có điểm biết cách tắm và giữa người này với người khác hơn nhau cũng do nơi biết cách tắm. Cây cỏ bị bụi bám, cây cỏ không phát triển. Vùng nào môi sinh xấu thì chim muông côn trùng không phát triển được. Người nào không biết cách tắm, các lỗ chân lông không khai mở, thì cũng ví như cây cỏ bị bám, cho nên chẳng những khó phát triển về mọi mặt, mà lẽ sống thường hay bực dọc, cáu gắt, có lắm lúc tức giận.
Con người chủ yếu huyết mạch thông
Sạch sẽ khí truyền khắp chân lông
Khi tắm nhớ luôn luôn ngậm nước
Ngày nào quên tắm thân chẳng hồng
Tắm nước lạnh, nước nóng, bất cứ tắm ở nơi nào cũng nên nhớ ngậm một ngụm nước suốt thời gian tắm. Khi tắm xong, lau khô, mặc quần áo xong mới nuốt hết ngụm nước này. Nửa chừng nếu nước miếng ra nhiều, đầy miệng, thì hăy nuốt bớt một ít. Buổi sáng nên tắm nước lạnh, buổi chiều hay tối mà gặp mùa lạnh thì nên tắm nước nóng. Ngoại trừ những lúc tắm ở biển, sông, suối, hồ, giếng thì khỏi tránh gió. Còn tắm ở nhà, nên tắm chỗ khuất gió. Mỗi nhà nên có một phòng tắm. Lúc đang có mồ hôi, phải chờ khô mồ hôi mới được tắm. Nếu không có nước lá thì phải có xà phòng tắm. Lúc tắm phải có một khăn ướt hoặc bàn chải mềm để chà xát cho sạch đất. Khi tắm xong, phải có một khăn khô lau sạch, lau thật khô nước mới mặc quần áo. Cha mẹ phải tập cho trẻ con quen nước, quen nắng. Chớ cưng chiều công tử bột hoặc quá nhiều kiêng khe, nên khi gặp nước, ra nắng trúng nắng
Tóm lại:
Con người là một tiểu vũ trụ, vì thân thể con người cũng đủ bốn chất: đặc lỏng nóng hơi tức là đất, nước, gió, lửa. Muốn tiểu vũ trụ hoà với đại vũ trụ “Thuận thiên dã tồn” thì phải luyện tập.
Trong sông có núi, trong núi có sông, vì núi chính là sông và sông chính là núi. Nhưng thực dụng là khi cần tắm thì phải xuống sông chứ không thể lên núi. Con người muốn luyện tập trước tiên phải thông đạt đắc pháp thực dụng: sau đó mới thẩm sâu vào Pháp tương tức tương nhập. Khi nào hoà nhập thiên nhiên, lúc ấy liền hiểu rõ tương tức tương nhập.
Xoài
via Spamer: Tung Jacob ^^
Listen or walk - Võ thiện Thanh - Vietnamese Catwalk Music
Lần đầu tiên, một album toàn những bài nhạc nền của sàn catwalk góp mặt trên thị trường băng đĩa
Thu hút ngay từ tên gọi “Listen or Walk”, album gồm 8 ca khúc có đoạn nhạc mở đầu, nhạc nền mở màn theo đúng trình tự của một buổi diễn thời trang thực thụ. Một số bài từng góp mặt trong các show diễn thời trang, thi hoa hậu mà nhạc sĩ Võ Thiện Thanh có cộng tác. Tuy nhiên, với album này, các bản nhạc không còn đơn thuần là nhạc chuyên dùng cho thời trang, mà chúng đã tách khỏi sàn catwalk, có đời sống như các tác phẩm hòa tấu độc lập… (nguồn)Tracklist
01 Prelude No.1
02 Opening
03 Bikini 1 (Inspired From “Thì Thầm Mùa Xuân”)
04 Sparkling
05 Bikini 2 (Inspired From “Tiếng Sóng”)
06 Đất Nước Lời Ru
07 Bikini 3 (Inspired From “Sóng”)
08 Monostring Chordophone